Có bình yên nào mà không xót xa

*



Bạn đang xem: Có bình yên nào mà không xót xa

*

“Có an ninh làm sao nhưng mà không xót xa?Cô đơn xa xưa từ giây phút nào… đến vô cùng…”

Tháng mười một rơi xuống từ những nốt nhạc trầm. Những lời ca da diết như xoáy vào da thịt những nỗi đau ko ngủ yên ổn. Tháng mười một trôi dần về cuối trên cuốn lịch gỗ ngả color rong rêu của năm tháng nhưng không thể những cơn mưa ẩm ướt và tê buốt. “November rain” khắc khoải chợt ngủ vùi vào danh mục nhạc cũ. Lặng thinch như ký ức hun hút.

Khép hờ ngươi mắt cơ mà lòng vẫn quặn thắt những chông chênh mơ hồ. Đông dường như trốn ở đâu xa lắm không về. Thành ra tháng mười một này, trời cứ đổ nắng hoài mang đến người khắc khoải mãi chẳng lặng bên hiên nhà đơn côi. Nắng với ta chưa từng là cẩn trọng, nắng dường như là những ngày xa vắng lắm âm thanh khô cùng mặt người.

Xem thêm: Mở Trường Mầm Non Tư Thục Có Lãi Không, Kinh Nghiệm Mở Trường Mầm Non Tư Thục


Xem thêm: Ngày Nào Cũng Đắp Mặt Nạ Có Tốt Không ? Ngày Nào Cũng Đắp Mặt Nạ Có Tốt Không


Nên nắng của mon mười một chợt hanh hao như một tiếng thở nhiều năm thườn thượt để mắt người cũng thôi hấp háy những niềm vui, nheo nheo theo từng nỗi buồn cất kỹ.

Tháng mười một chầm chậm khuấy chảy vào một ly coffe đá. Lẽ ra, người sẽ tự ủ ấm bàn tay mình, xua đi nỗi cô đơn của những ngày mưa lạnh, trời phủ một color xám, là ảm đạm nhưng niềm vui thì đầy ắp vào mắt.

Chẳng biết từ bao giờ, với người - Hạ buồn, thu chết, chỉ riêng biệt đông là gồm sức mạnh phi thường, là tri kỷ đến những kẻ cô đơn thèm khát đi tra cứu hơi ấm, kiếm tìm lấy những linh hồn thất lạc với kiếm tìm lấy cho khách hàng một nơi để nương náu. Bởi nó dạy cho người phương pháp yêu thương lấy mình, là bàn tay này ủ ấm bàn tay kia, là trái tyên rạo rực cháy lên những đốm lửa để lòng thôi lạnh giá bán, là search thấy cho mình những an ninh vào một góc lặng lẽ, lùi bản thân vào khuất sâu ồn ào, để ngắm chú ý nhân thế với những bao dong, buông bỏ. Đông về, người bỗng sống chậm, sống lắng, sống để cho doanh nghiệp và nhân thế những dịu dàng thứ tha. Dù rằng, ngoài cơ, đời vẫn cứ ca mãi, vào loại vòng hối hả của mình - câu hát không có hồi âm: “Có an toàn nào cơ mà ko xót xa?”…

Bình im là phải trả giá chỉ, chiếc giá là sự xót xa, là đánh mất, là tổn thương của tuổi trẻ, của tình thương, của tự vì, của khát vọng. Và như thế, để đợi những ngày đông về, người sẽ phải khuấy biết bao lần những ly cafe đá, nhạt thếch, vô vị, nhưng để đổi lấy hơi ấm ngọt ngào từ những tách cafe rét trong tay người thì đó là cả sự chờ đợi đáng giá. Là an ninh vẫn luôn đến muộn, là để yêu lấy bản thân thì phải biết xót xa, để đứng dậy từ những ngày đã từng cô đơn đến tận cùng nhưng trong tận thuộc cô đơn, lại thấy bản thân an ninh hơn hết thảy.

Nắng vẫn còn trải dài trêm những bậc thềm, ô cửa, mùa đông vẫn cứ ẩn nấp đâu đó, như một cuộc dạo chơi muộn màng.

Và rồi cuộc đời vẫn như một bàn cờ, mọi đổi nắm đều nương theo thời cuộc, sẽ có một sớm mai thức giấc, mở cửa nhìn ra hiên đơn vị, thấy chiếc lá buông bản thân luân chuyển trong không trung, người cất lên một câu hát: “Có xót xa làm sao cơ mà ko bình yên?”, thế là cuộc đời đã không giống. Khác từ giây phút ta nhận ra mình…


Chuyên mục: Học Tập