Cuộc thi viết truyện ngắn cuộc sống quanh tôi

*
Trang sau cùng của truyện “Nơi Chốn Đi Qua” cùng với chữ ký kết của Tô Thùy Yên. (Hình: Trần Doãn Nho/Người Việt)

Chúng ta thường chỉ biết một Tô-Thùy-Yên-nhà-thơ, nhưng mà ít ai biết một Tô-Thùy-Yên-nhà-văn uống, hoặc tất cả biết, nhưng không mấy ai để ý, chắc rằng nguyên nhân là tài thơ vẫn đậy mờ tài văn của ông. Trên những tạp chí nghệ thuật trước 1975, thỉnh thoảng tín đồ ta gọi được một số sáng tác bằng vnạp năng lượng xuôi của ông.

Bạn đang xem: Cuộc thi viết truyện ngắn cuộc sống quanh tôi

Chẳng hạn bên trên tờ Văn uống Ngthông số 18, Tháng Mười Một, 1962, xuất hiện thêm một truyện nlắp của Tô Thùy Yên, “Người Bạn Đồng Hành.” Truyện nlắp này đã có bên xuất bản Thư Ấn Quán chuyển vào trong bộ “Văn Miền Nam” tập III.

Trên tập san Văn uống, ông có một truyện lâu năm, “Hôn Thụy,” bước đầu đi từ bỏ số 118 (năm 1968) (*). Một truyện ngắn khác, “Nơi Chốn Đi Qua,” được ấn trong tuyển tập “Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta, Hai Mươi Năm Văn Học Miền Nam 1954-1973” vì chưng Nguyễn Đông Ngạc tiến hành, nhà xuất phiên bản Sóng xuất phiên bản năm 1973, được Msống Nguồn ở hải nước ngoài tái phiên bản, hiện có phân phối trên Amazon.


Kỳ này, xin trình làng truyện nđính thêm “Nơi Chốn Đi Qua” cùng quý độc giả.

Là một truyện nthêm lỗi cấu tuy nhiên theo lời người sáng tác, “nặng nề tính chất trường đoản cú truyện.” Tự truyện là truyện đề cập về thiết yếu người sáng tác, một bạn bộ đội, tuy vậy “Nơi Chốn Đi Qua” với những nét điển hình của đời quân nhân, thân phận lính nhỏng bất cứ bạn bộ đội nào trong thời du lịch của trận đánh tnhóc Việt Nam, vì thế, riêng rẽ thì riêng, đang rồi, nhưng mà khôn cùng thông thường. Và với cùng 1 một số loại vnạp năng lượng xuôi mặn mà chất tùy bút trong khoảng thời gian gần nửa phần đầu của mẩu chuyện, tác giả suy gẫm lăng băng về chiến tranh, về cuộc sống đời thường, về hồ hết cuộc hành quân, về tử vong, về tù hãm nhân… trước lúc đích thực đi vào phần chính của mẩu truyện sinh sống nửa phần sau.

Truyện bắt đầu bằng sự thuyên ổn gửi. “Đầu mùa mưa năm đó, tôi thuyên đưa về một đơn vị chức năng trú đóng góp tại một thức giấc bé dại miền Tây. Đơn vị này là đơn vị chức năng thứ tư của tớ kể từ lúc tôi bong khỏi quân ngôi trường.” Đời sống quân ngũ cùng sự dịch chuyển liên tiếp đã trở thành cthị xã bình thường, không khiến bắt buộc cảm hứng mang đến người sáng tác. “Đã là bộ đội, ở chỗ nào cũng vậy thôi.” Đơn vị bắt đầu nằm tại một thành thị bi đát, “co rút” với “hết sức bỏn xẻn niềm vui,” với chỉ mấy tuyến đường lẻ tẻ và nđính ngủn, thông thường xung quanh toàn sông nước, kênh lạch. Doanh trại ở tại một nơi sâu tắt hơi, ở bên cạnh một phi trường, tiếp giáp cạnh một xét nghiệm mặt đường cùng không xa quốc lộ.

Xem thêm: Hình Ảnh Mây Của Trời Hãy Để Gió Cuốn Đi Ý Tưởng, 15 Mây Của Trời Hãy Để Gió Cuốn Đi  Ý Tưởng

Có lẽ những chiếc “gần” này khiến cho người sáng tác cảm giác gồm tí đỉnh biệt lập cùng với phần đông khu vực đồn trú trước. Gần phi trường nên các giờ động: trang bị cất cánh tăng lên giảm xuống hôm mai, giờ đồng hồ rượu cồn rền rĩ rung gửi đến cả “đầu óc” những người dân lính chiến. Gần quốc lộ bắt buộc thấy được form chình họa sinc hoạt của cuộc sống đời thường dân gian bên ngoài. Gần thăm khám đường (trại giam chị em phạm nhân) phải ngày nào thì cũng nghe đầy đủ bài xích hát “Quyết trọng tâm khử Cộng, cứu vãn giang sơn” vang vọng lại.

Nếu trong nhị bài bác thơ về chiến tranh khét tiếng duy nhất của ông, hình hình ảnh chiến tranh được diễn đạt một giải pháp đưa ra li cùng sống động, chẳng hạn:

“Tiếp tế nặng nề – đôi lần buộc phải lụcTrên fan chúng ta gục đạn mươi viên” (Anh Hùng Tận)

Hay:

“Quán chật xanh lên rừng bộ đội ướtMặt phờ phạc dính gió bao la” (Qua Sông)

Thì ở đây, trong truyện ngắn này, công ty văn Tô Thùy Yên lại dựng ra một form cảnh bao gồm phần không giống. Trước hết là việc mọi đặn, bi ai tẻ của đơn vị mới đáo nhậm: “Sinh hoạt vào đô thị và duy nhất là vào doanh trại hết sức buồn rầu, mọi đặn với lặng lẽ nlỗi một dòng nước tê lười. Những cuộc tiến quân thường xuyên thường xuyên diễn ra không thật mười này liên tục, sau cuối cũng chẳng pha đậm thêm được từng nào sống động trong cuộc sống loãng nphân tử của Shop chúng tôi.” Dù vậy, khi không tiến quân, nhân đồ dùng fan bộ đội “yêu đời một cách xót xa,” “một biện pháp tàn khốc.” Vì sao?

Đối với những người bộ đội trận, chỉ tất cả một vấn đề khôn cùng đối chọi giản: tử vong. “Ở phía trên, cái chết liên tiếp ray rứt công ty chúng tôi, xung quanh đầy đủ lúc Cửa Hàng chúng tôi sẽ chống chọi cùng với chết choc – điều xích míc xứng đáng suy ngẫm là sự trổ tài mặn mà cùng cái chết giúp cho con người tạm gạt bỏ cái chết của bản thân. (…) Chúng tôi đã không còn hết lạc quan sống gia thế tài trí của nhỏ người. Cái chết rất có thể chết thật phục chúng tôi trên mỗi bước vô tình.” Ấy cụ mà, điều tương đối nghịch lý là, “Tất cả rồi vươn lên là thủ tục” bao gồm cả tử vong, theo Tô Thùy Yên. Cho nên, “Những nỗi bi lụy ko sụt xuống rẻ lắm và hầu hết niềm vui cũng chẳng trồi lên rất cao lắm, phần đông sự đông đảo trầm trầm.”

Đề cập đến phần đông cuộc hành binh truy tìm kích, Tô Thùy Yên đưa ra một dìm xét bất ngờ, khá lạ mà lại lại sở hữu đường nét nhân văn uống của fan bộ đội miền Nam, “Gặp địch, đánh hoàn thành là thôi. Chúng tôi vẫn chưa hẳn là hồ hết quân địch hằn.” Tác giả cho biết ví dụ là đối với ông, phun làm thịt kẻ địch giữa chiến trường bắt đầu từ trọng trách của fan lính trên chiến trường, chứ không xuất phát từ sự căm thù những người dân thuộc dòng huyết nghỉ ngơi phía bên đó chiến đường. Đây là điểm khác biệt khá nổi bật thân quân nhân quân nhân và lính Cộng Hòa. Như ta vẫn biết, qua rất nhiều bài hát “đỏ” tương tự như hồ hết tác phẩm vnạp năng lượng cmùi hương Cộng Sản, phẫn nộ là đụng lực hành động của tín đồ lính. Và càng khác biệt không chỉ có vậy lúc bên vnạp năng lượng – mặc dù là nhà vnạp năng lượng quân team – không thể giấu giếm đa số điều tiêu cực vào cuộc chiến tranh, của cả phần nhiều xấu đi ngay lập tức trong hàng ngũ của mình.

Tính giải pháp bi thiết của cuộc chiến tranh được người sáng tác gói ghém trong những hình ảnh điển hình hơi quái dị, đầy nghịch lý: một bên là cảnh chiến trường ngày tiết lửa, thương vong, chết chóc cùng với xác của những bạn quân nhân bị tiêu diệt đã biết thành thối hận rữa do để nhiều ngày với thân nhân của họ cho nhận xác trong đợt đau xót, trang bị vã. Và một mặt là lễ mừng chiến thắng. Trong một lần chạm trận, đơn vị của tác giả bị mất mười mấy mạng. Nếu gọi bên trên báo số lượng kia ko đáng kể, nhưng “giả dụ quan sát tận mắt một xác chết thôi” thì số lượng đó khôn xiết to con, không gì so sánh nổi.

Ở phía trên, người sáng tác tô đậm hình hình ảnh một fan cha lúc đến nhấn xác con, vẫn không tin tưởng nhỏ mình đã bị tiêu diệt cho đến Khi hạ huyệt. Rồi sau đó, lúc trận chiến hoàn thành, là chình ảnh khao quân “gồm phần lớn món ăn đã hôi ê được xào nấu nướng lại” nhưng vào đời quân nhân, thế như thế nào “mọi người quân nhân hầu như vẫn hưởng thụ ít nhất một đợt một công tác tương tự”: làm sao dàn xin chào, diễn văn mừng thành công, thăng thưởng trọn, như thế nào liên hoan, trình bày âm nhạc với gần như ca khúc lập đi lập lại đầy đủ là anh đồng đội em, chi phí tuyến hậu phương thơm, áo chiến giày đinh, hoa mua mũi súng, ghi nhớ tmùi hương chờ đợi, vân vân. Tác đưa chua chát viết, “Bài hát ru dỗ fan nghe trong một cơn mê thiếp chấp chới, giả tưởng với hết sức đỗi lần thần – chắc rằng vì chưng ngay trong những lúc bị ru dỗ, họ vẫn ý thức rõ ràng đó chỉ là một trong cơn mê tức hiếp mang tưởng.”

Nhưng chủ yếu vào tối nghệ thuật khao quân này là nơi người sáng tác chạm chán lại tín đồ tình ban đầu đời. Và sự gặp gỡ này đang chuyển “Nơi Chốn Đi Qua” tự phần nhiều dòng tùy bút mang đến “mẩu truyện.” Trong số những người thuyết trình trong sự kiện “sở hữu nặng mặc cảm thua thiệt” nhỏng bản thân, người sáng tác để ý một ca sĩ thương hiệu là Quỳnh Vân. Cô “dáng vẻ mhình ảnh mai, khoác đồ vật trận rằn rện, tóc phong cách Sylvie Varchảy, khuôn khía cạnh đầy niềm tin nhí nhảnh…” Cô nhìn xuống khán giả, “một tia quan sát bén nhọn rét mướt lùng” với “thể hiện thái độ thách thức.” Giọng hát của cô “thân yêu, thành khẩn mang lại độ âu sầu nghứa hẹn ngào.” Trong một bài xích hát khác, cô “nhũn nhặn nhảy, xoay cuồng, hạ thổ, căn vặn vẹo cần máy” trông thiệt là “thảm thương thơm.” Hóa ra, cô bé sẽ là Phụng, tín đồ ngơi nghỉ thuộc tỉnh cùng với người sáng tác, vị trí nhì mái ấm gia đình giao dịch gần gũi, tưởng nhỏng sẽ biến sui gia, chính vì vậy, thunghỉ ngơi nhỏ, hai tín đồ thường xuyên gặp gỡ nhau. Nhưng tính phương pháp sang chảnh và kiêu sa của thiếu nữ với lòng tự ái của người sáng tác đã khiến cho cho cả nhì không tồn tại thời điểm tỏ tình với nhau. Về sau, hoàn cảnh đổi khác, mái ấm gia đình đàn ông thì bởi sinh kế buộc phải ra đi còn gia đình thanh nữ thì rơi vào cảnh cảnh sa giảm. Cmặt hàng tòng ngũ, còn phái nữ thì theo nghề ca hát, cơ mà khổ nổi chỉ hát trong đơn vị tư tưởng chiến chứ đọng chưa hẳn là ca sĩ nức danh sinh sống các vũ ngôi trường cùng Sảnh khấu thị trấn.

Sau lễ khao quân, nửa mừng nửa tủi, nhị fan ngồi vào quán nước nhắc nhở và nuối tiếc cthị trấn xưa bên cạnh đó dằn lặt vặt cthị xã ni. Cuối thuộc, “Tôi chuyển Phụng về khi thị trấn sắp đến sửa giới nghiêm. Sân khấu sẽ tắt đèn im trang. Chợt Phụng nói, giọng khuya khranh ma nhỏng vào cơn mê loạn: ‘Có ngày em vẫn tiếng tăm, hát nghỉ ngơi phần đa phòng tsoát sang trọng trên Sài Thành kiếm được thật những chi phí, cuộc đời đã cõng em bên trên vai. Chừng kia tất nhiên, em đã thôi không khiêu vũ tuýt nữa.’ Tôi siết chặt tay phái nữ, ngẫm nghĩ hồi thọ rồi bắt đầu nói: ‘Còn anh, anh đang cố gắng lập công to lớn, lên tướng mạo sẽ được cầm cố những quân, tiến công đông đảo trận bự.’ Rồi tôi bật cười khan, một chiếc mỉm cười thiệt gian ác với chủ yếu mình.”

Nhưng rồi tiếp đến, cơn mơ thay đổi đời của tất cả nhị phần đông ko thành. Tác giả thì bị thương, được gửi về hậu cứ. Còn Phụng thì không thể trở thành ca sĩ thực trúc, vì chưng “sinh hoạt đa số phụ trang Sảnh khấu kịch trường, mãi tôi vẫn chưa tìm gặp mặt sự lộ diện của con gái ca sĩ như thế nào tên gọi Quỳnh Vân.”

Bằng một giọng vnạp năng lượng trì trệ dần, ưu bốn, “Nơi Chốn Đi Qua,” một Một trong những truyện nđính khá đơn lẻ của Tô Thùy Yên, vẽ lại chân dung hơi chân thực của một người bộ đội vào quân nhóm VNCH, gợi nên tìm hiểu bao xót xa, thnóng thía về số đông số phận long đong vào một thời tao loàn của quốc gia.

Xin được đề cập lại: Tô Thùy Yên sinh năm 1938 cùng mất Tháng Năm, 2019, trên Houston, đái bang Texas, thọ 81 tuổi. (Trần Doãn Nho)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Đọc tập cuối conan thám tử lừng danh

  • Đọc truyện đội quân doraemon đặc biệt tập 1

  • Tìm Kiếm Truyện Sex Kim Chi Và Củ Cải

  • Truyện tranh thần thoại hy lạp bộ cũ

  • x

    Welcome Back!

    Login to your account below

    Retrieve your password

    Please enter your username or email address to reset your password.