Khóc cho nhau một lần rồi thôi không gặp

SAN DIMAS, California (NV) – Đầu năm 20trăng tròn, tôi vừa từ bỏ nước Úc trnghỉ ngơi về sau khi bỏ bỏ chương trình đi phượt miền cao nguyên Việt Nam. Thời gian này, cao trào fan da đen đang nổi dậy đòi hỏi nhân quyền, dân chúng tràn ra phố xá biểu tình cuồng nhiệt, và một cơ hội cùng với nhỏ vi khuẩn Corona hoành hành khắp thế giới.

Bạn đang xem: Khóc cho nhau một lần rồi thôi không gặp

*
Hãy sinh sống vui vị đời ai ai cũng nên sống cả. Dù tất cả trở ngại, đau đớn cạnh tranh hay hào hứng vui mắt, tối thiểu bọn họ cũng vẫn còn đấy sống trên cuộc sống này. (Minch họa: Aalmeidah/Pixabay)


Khi về tới Mỹ, công ty chúng tôi từ phương pháp ly bản thân hai tuần đến kiên cố ăn uống trước lúc gặp gỡ lại bé cháu. Thế giới này, tốt nhất là sống trong Mỹ, chúng tôi không có sự việc gì về truyền thanh hao, truyền hình; mỗi khi mong mỏi thủ thỉ cùng với bé cháu là nhấp chuột màn ảnh trên điện thoại cảm ứng, nỗ lực là các cụ thấy được khía cạnh ngươi của đồng đội khỉ con tức thì. Tuy nhiên vẫn bắt buộc hy sinh hồ hết vòng tay nhỏ bé bỏng, những nụ hôn yên ấm cho tới ngày chạm chán lại nhau.

Thế rồi hai tuần cũng qua, con cháu nước ngoài lên thăm viếng, bà nước ngoài mắc nấu bếp các món ăn uống Việt cho cái đó. Mệt tuy vậy vô cùng vui!

Hôm ấy, Evan – thằng bé bỏng 13 tuổi mon men vào bếp, chú ý bà ngoại đun nấu nạp năng lượng, cậu ta hỏi ngoại:

-Namãng cầu, bà bao gồm nghĩ là “Blaông xã Live Matter” không?

Không đề xuất cân nhắc tôi bảo cháu:

-Evan, bà ngoại cho rằng “all lives matter.”

-Tại sao vậy hsống Nana?

-Tại do Nana có tác dụng nhà tmùi hương 38 năm, Nana điều trị đến tất cả số đông bạn. Da trắng, da kim cương, domain authority Đen, da đỏ hầu hết bị khổ cực hệt nhau khi mắc bệnh vì vậy Nana thấy đời người nào cũng có mức giá trị như nhau cả.

Hình như lời phân tích và lý giải của tôi đầy đủ khiến cho Evan thỏa mãn điều thắc mắc vào trí khôn còn non đần của nó buộc phải crúc ta nói cảm ơn Nana rồi trngơi nghỉ ra phòng khách liên tiếp đùa và quấy phá thằng em 10 tuổi của chính nó.

Từ hôm ấy, câu hỏi của Evan cứ vương vít mãi vào tôi với câu trả lời của mình dẫn tôi về lại những lưu niệm xa tít vào ký ức. Tâm trí tôi bỗng dưng hiển thị nhiều khuôn mặt của những fan căn bệnh tôi đã săn sóc trong những năm đầu bắt đầu ra trường của chính bản thân mình.

***

Bệnh nhân trước tiên của tớ là ông Bulloông xã, một ông già Mỹ Trắng, hình dáng thật giống như ông nội của mình, làn tóc ông White xóa, hay ngồi xếp chân trên nệm, mũi treo ống chăm sóc khí. Khoảng tứ giờ đồng hồ một lần, tôi buộc phải vào gặp gỡ ông, pha thuốc, mang đến ông thngơi nghỉ bởi chiếc máy áp suất nhằm sẵn cạnh bên nệm. Ông ở trên đây vẫn lâu, quen thuộc với tất cả gần như bạn, hiểu cùng ghi nhớ những phương thức hô hấp điều trị cũng giống như thương hiệu các viên dung dịch ông phải uống hàng ngày.

Lần đầu gặp mặt tôi, ông không nói bỏ ra cả, sau khoản thời gian nhìn tôi sẵn sàng thuốc thang, đồ đạc, ông phán:

-Mày là “greenhorn.”

Tôi ngơ ngẩn không hiểu nhiều, phương diện ngươi ngơ ngác nhỏng mán về rừng, lặng ngắt nhìn ông, cố gắng là ông ta bước đầu ra lệnh:

-Cái máy này đề xuất dời ra đây.

-Ok!

-Mày bắt buộc thêm “normal saline” mang lại tao vày 3cc không được.

-Ok!

-Tao ko sở hữu ống chăm sóc khí khi thở lắp thêm.

-Ok!

Thấy phần đông điều ông nói vô sợ đề xuất tôi chấp nhận tuân theo ý ông. Sau đó, ko bao giờ ông hạch sách tôi điều gì cả.

lúc dứt bài toán, tôi đi tìm Micky, bà sếp, tôi hỏi bà:

-Micky ơi, “greenhorn” tức là gì? Tại sao ông Bulloông chồng Gọi tôi nhỏng vậy?

Micky phá lên cười:

-“Greenhorn” là giờ lóng, ám chỉ những người tuổi tthấp, không tồn tại tay nghề các. Ông ta thấy cô còn tphải chăng nhỏng đứa 12 tuổi đề nghị có tác dụng tàng đấy.

Thế là câu chuyện ông Bullock Điện thoại tư vấn tôi là “greenhorn” được truyền đi khắp chốn vào Quanh Vùng cơ sở y tế nhỏ tuổi xíu không đến trăng tròn mẫu giường.

Hôm ấy khoảng tầm 11 giờ đồng hồ trưa, tôi có túi dung dịch tà tà phi vào phòng ông Bulloông xã lần tiếp nữa. Chưa kịp bước đầu, Loretta mở ra. Loretta là bạn y tá Mỹ Đen, khoảng tầm 40 tuổi, bà phải chăng với tròn trùng trục, tánh tình vui mừng, thời gian nào cũng nói cười líu lo. Bà dựa bên form cửa, rước ngón tay dứ đọng dứ đọng vào ông Bulloông xã, rồi chỉ tôi:

-Cô này là chúng ta của tớ đó nghe, ông đề nghị ung dung với cô ấy nhé!

-Ok Lorreta!

Ông nhìn tôi mỉm cười. Loretta mãn nguyện đẩy xe dung dịch đi qua phòng khác.

Khoảng mười phút ít sau, bạn y tá trưởng Jyên Goodman tạt qua quan sát chúng tôi, ông nheo mắt, cười:

-Mọi chuyện giỏi cả chứ?

Tôi gật đầu:

-Cám ơn ông Goodman!

Ông ta chỉ vào ngực mình:

-Điện thoại tư vấn tôi là Jyên được rồi.

Jyên kính chào Mr. Bullock rồi con quay đi. Jyên Goodman khoảng tầm rộng 40 tuổi, Mỹ white, có râu cá hẻn, ông ta xoắn râu bằng sáp đến nó vểnh lên nlỗi râu ông họa sĩ Dali. Xong phần trị liệu, ông Bullochồng quan sát tôi:

-Chà, new vào thao tác làm việc ở đây nhưng mà mày có khá nhiều fan bảo vệ vượt nhỉ? Tao đâu gồm khó tính nhỏng tụi nó suy nghĩ.

Tôi mỉm cười:

-Tôi ko cho rằng ông dữ dẫu vậy những người dân ấy thấy tôi còn bắt đầu đề nghị chúng ta quyên tâm mang đến tôi thêm một chút ít thôi.

Từ hôm ấy ông Bullochồng cũng biến chuyển một người chúng ta bắt đầu của tớ, ông góp tôi phân phát âm hồ hết chữ giờ Anh tôi không quen dùng, ông luôn luôn luôn hỏi thăm cthị xã mái ấm gia đình tôi, rỉ tai trung ương sự chuyện gia đình của ông cùng đãi đằng rất nhiều điều bất mãn với nhỏ con cháu của chủ yếu ông, sự đơn độc vào tuổi già qua hơi thsống khó khăn với cách quãng. Thế nhưng mà không bao giờ ông nói về việc chết vì chưng ông giá trị các ngày ông được sinh sống, dù chỉ bởi những tương đối thngơi nghỉ khó khăn, mệt nhọc.

Bệnh nhân khác của tôi là ông James Washington. Ông Washington là 1 ông già Mỹ black đẩy đà, từng đi đánh giặc sinh sống Đại Hàn cùng toàn nước. Ngày xưa hút thuốc lá những, về già bệnh tật phổi tắc nghẽn kinh niên (chronic obstructive pulmonary disease).

Ông này thương thơm tôi lắm, có thể ông bao gồm yêu cô toàn quốc giỏi Đại Hàn nào đó trong số những năm đi lính. Ông coi tôi như đứa phụ nữ của mình. Ông bệnh rất nặng trĩu, ra vào nhà thương thơm như người ta đi chợ. Ông say đắm trong nhà tmùi hương rộng ở nhà bởi đa số khi ông lên cơn không thở được, ông có y tá hoặc chuyên viên hô hấp trị liệu đến giúp ngay tắp lự.

Khi bị cnạp năng lượng dịch như ông, hóa học thán khí vào phổi không hề nhỏ vày hầu hết túi đựng khí vào phổi bị vỡ vạc, huyết mạch nhỏ tuổi bị diệt cho nên vì thế sự thương lượng khí bớt tphát âm. Số lượng chăm sóc khí thẩm thâu vào máu ít với chất thán khí tích điểm không hề ít. lúc phổi bị phá hủy trong quy trình tiến độ cuối; người bị bệnh cứ ngủ con gà ngủ gật suốt cả ngày và sự trao đổi khí càng tệ không dừng lại ở đó. Đây là trường vừa lòng của ông Washington.

Suốt ngày, bao gồm lúc cả đêm tối, ông ngồi vào loại ghế bành rộng lớn kê sát bên chóng, mũi sở hữu ống chăm sóc khí, ống lâu năm đầy đủ mang lại ông kéo vào phòng tắm giặt, ông đi chầm chậm rãi đẩy cái xe cực kỳ khó khăn với mệt nhọc nhọc. Thường thì ông ngồi lặng nhắm đôi mắt ngủ từng giấc ngắn thêm, lag bản thân liên miên Khi Cửa Hàng chúng tôi vào phòng tạo tiếng đụng, ông giương đôi mắt lờ đờ chú ý quanh quất nhỏng vừa tỉnh cơn mộng. Vì triệu chứng ấy, tôi hay đọc công dụng tiết rượu cồn mạch của ông vào buổi sáng sớm nhằm đưa ra quyết định chương trình điều trị mang lại ông hằng ngày.

Vì thán khí tương đối cao, tôi bắt buộc đến ông thlàm việc khí cùng với áp lực đè nén dương, nhị giờ một lần, mỗi lần 15 phút ít. Trong suốt 15 phút ít ấy, tôi ngồi bên ông, nhắc nhở ông yêu cầu ngậm mồm mang đến bí mật quanh ống thnghỉ ngơi, lay ông tỉnh giấc dậy khi ông đột ngủ, sửa đầu ông mang lại thẳng lại Khi ông ngủ quên, khuyến khích ông cố gắng ho cho đàm rãi xuất ra, làm đồ dùng lý trị liệu Khi ngừng phần thsống vật dụng.

Một ngày thao tác làm việc của tôi là tám giờ, riêng rẽ ông tôi đề xuất để dành ra cha đến tứ tiếng với phần còn lại tôi nên chia ra mang đến năm người mắc bệnh không giống tất cả triệu chứng một cách khách quan rộng. Từng Ngày, sau khoản thời gian tài xế 45 phút ít về mang lại bên, thủ túc tôi tách chảy, đầu óc tôi tê liệt, thỉnh thoảng tôi đặt bản thân xuống ghế dài, nhắm mắt và thà hiếp đi một giấc ngắn, rồi đề xuất thức giấc lại để đun nấu bữa ăn chiều. thường thì thấy tôi mệt thừa, chồng tôi đi sở hữu bánh mì làm thịt trên McDonald cho cả nhà nạp năng lượng.

Ngày ngày sau, tôi chẳng gồm gì để lấy theo ăn uống trưa, hay thì tôi bắt buộc chạy qua nhà nạp năng lượng vào hàng trạm xá khác, quốc bộ 5 phút ít. Ngọn đồi quanh quần thể bệnh xá hay đẹp nhất đầy hoa nsinh hoạt trong đợt Xuân; bên vệ con đường, hàng cây rửa xòe lá bịt nhẵn đuối, thỉnh thoảng tôi thấy những nhỏ sóc, thỏ chạy tung tăng, thỉnh thoảng có bè đảng nai ngơ ngác quan sát tôi trường đoản cú xa. Chình họa đồ đẹp nhất như thế tuy nhiên hiếm khi tôi bao gồm ngày giờ hưởng thụ vì chưng thời gian nghỉ trưa chỉ trong vòng 30 phút mà mất quách 10 phút ít trở về. Thời gian ấy luyện đến tôi thói ăn uống nkhô giòn cho đến tận hiện nay. Thói thân quen ấy ko tốt vì nhiều lúc bạn bè đi ăn kèm nhau, chúng ta nhàn nhã đủng đỉnh, nhẩn nha chat chit thì phần tôi ăn vẫn sạch trơn, trinh nữ lắm!

Loretta hay mời tôi mang lại ăn trưa với bà trong chống ăn của nhân viên cấp dưới nếu bà biết tôi yêu cầu tải thực phẩm. Bà mang lại tôi nạp năng lượng đầy đủ thức ăn người domain authority black yêu thích như gà cừu, chân heo muối bột hầm với đậu, cá catfish cừu giòn, khoai nghiêm tây nghiền. Hai món khoai tây xay cùng giò heo muối làm bếp đậu bà làm vô cùng ngon vì bà bỏ nhiều bơ, quan sát vào phần ăn uống, bơ chảy kim cương lườm; ngon mà lại hại sức khỏe với làm cho thân thể trở đề xuất béo múp. Biết vậy tuy vậy tôi cũng nhắm đôi mắt thưởng thức. Lâu thọ Loretta quan sát tôi bảo:

-Cô bắt buộc đi giảm tóc!

Lần không giống bà ngắm nhìn nhì bàn tay thô héo của tôi và bảo:

-Cô phải cần sử dụng kem chăm sóc da sau khoản thời gian cọ tay.

Xem thêm: Bài Hát Đứt Từng Đoạn Ruột Của Lương Bích Hữu, Đứt Từng Đoạn Ruột

Bà chạy vào chống tiếp liệu, mang cnhì kem cho vô biu áo mang lại tôi. Năm ấy tôi bắt đầu hai mươi cha tuổi, vẫn bao gồm nhì người con cơ mà tôi hệt như con bé xíu mười hai tuổi buộc phải mọi tín đồ chung xung quanh thường xuyên bảo bọc bảo hộ tôi. Nhất là Loretta, bà như một fan bà mẹ new, sửa chữa thay thế cho chị em tôi, fan còn vẫn nhớ ý muốn tôi từ vùng quê công ty.

Có một anh y tá tín đồ Mễ, khoảng chừng tuổi tôi, tánh tình háo hức lắm. Anh xuất xắc chọc tập mỉm cười mấy bà già bệnh nhân, gồm lần tôi phát hiện anh ta vừa chũm khăn trải giường vừa uốn nắn loại thân hình tròn trụ trĩnh của chính bản thân mình với hát:

-If you want my body toàn thân và you think I am sexy… (Rod Steward).

Bà người bị bệnh Maria Sanchez ngồi cười ngặt nghẽo vào loại ghế cạnh chóng. Cười cho nhiều rồi ho kyếu khẹt báo sợ tôi cần lật đật mang đến bà thở dung dịch.

*
Tuy cuộc sống nlắp tuy vậy đời ai cũng đáng sống cả. Dù chỉ thêm một ngày và để được thấy Color của cỏ hoa. (Minh họa: Jo-B/Pixabay)

Anh Mễ này cũng thích thì thầm vẩn vơ với tôi, anh giỏi hỏi về cuộc chiến tranh đất nước hình chữ S với cuộc sống thường ngày của mình cơ hội tôi còn bên ấy; tất cả lúc còn bảo tôi tìm giùm cho anh một cô người thương toàn quốc do anh ngán bé nữ giới Rosa lắm rồi, lý do là cô ta đang gồm bố đứa con cùng với chồng cũ cơ mà yên cầu hành hạ và quấy rầy anh đủ thứ. Bà Loretta bảo tôi:

-Thằng này nói dóc lắm, tất cả nhì bố con ý trung nhân một lần, núm làm sao nó cũng trở thành mấy con nhân tình giết chết!

Thông thường hắn chọc ghẹo làm tôi giận lên quát lác lớn:

-Shut up Kotex!

Tên hắn là Cortes. Loretta cười cợt sằng sặc mặc nghe tôi Gọi hắn những điều đó. Cortes cũng mỉm cười, chạy đi nơi khác rồi tiếp tục tra cứu tín đồ nhằm chọc ghẹo!

Mấy hôm nay ông Washington bị trsinh hoạt dịch do suy thận, phổi ông ta bao gồm nước, trường đoản cú ngoài cửa tôi cũng nghe được giờ đồng hồ thở rì rào nlỗi giờ đồng hồ hai ngón tay vo ve mấy sợi tóc. Ông lắc đầu không thích chúng tôi đặt ống thở vào khí quản ngại để nối vô máy thở. Ông nói rằng ông đã từng trải qua không ít lần điều này rồi phải lần này ông hy vọng được yên ổn thân, chuyện gì xảy ra sau đây ông gật đầu đồng ý.

Thế là chúng tôi bắt buộc mang đến ông thêm dung dịch, mang lại ông thở vật dụng áp suất khí dương mỗi giờ đồng hồ với rượu Ethyl nhằm khuấy tan bọt trong phổi, giúp ông khạc ra đờm rãi nhằm dễ thngơi nghỉ rộng. Ông không thể thoát ra khỏi giường nữa. Chúng tôi gọi mái ấm gia đình ông và nhắn nhủ bọn họ lên thăm ông thường xuyên rộng vào vài ba ngày cho tới.

Mỗi Lúc tôi vào phòng ông, nhị cô con gái ngồi yên lặng cạnh bên chóng, một cô nỗ lực bàn tay ông vuốt ve sầu, cô kia cầm tấm khnạp năng lượng ướt, vệ sinh mấy giọt những giọt mồ hôi trên trán đến thân phụ bản thân. Đôi mắt những cô lo bi lụy ủ dột. Thấy tôi vào phòng, các hai con mắt ấy hay lóe lên những mong muốn tuy vậy lòng tôi thì buồn bã cực kì vị tôi biết không cđợi thì chày, ông James Washington đã từ bỏ hầu như tín đồ để đi vào trong 1 cõi rất nhiều không giống.

Ông Washington trường đoản cú giã Cửa Hàng chúng tôi vào một trong những ngày bi thương ảo não. Tôi còn ghi nhớ khi loa pchờ thanh khô Gọi “Code Blue” tôi bỏ bữa điểm trung tâm chạy chí tử lên phòng ông Washington, cnạp năng lượng phòng số nhị, vị trí tôi thao tác làm việc liên tiếp. Bước vào chống, hình hình họa trước tiên là ông ấy đang rất được tứ nhân viên cấp dưới khênh lên nằm tại tnóng ván nhằm bước đầu cung cấp cứu vớt.

Cortez hai tay bóp hơi chăm sóc khí vào mặt nạ xung quanh ông. Tôi trèo lên dòng bục gỗ kê bên chóng ông, định vị trí, ép nhị bàn tay bản thân, dồn rất là để ép trái tlặng hy vọng nó vẫn đập lại. Ông Jlặng đánh giá động mạch để đếm nhịp tlặng và một y tá khác nối sản phẩm đo tlặng vào bên trên ngực để kích mạch. Lúc thấy tôi mệt mỏi, ông Jlặng kéo tôi bong khỏi bệnh nhân, trèo lên bục liên tiếp cung cấp cứu vãn.

Tôi đặt chân vào đầu chóng, phụ tiếp khí cùng với Cortes, ông Washington to lớn to vượt yêu cầu phần đa sự việc đều rất khó khăn Lúc thực hành. Hai tay tôi áp lên vành phương diện nạ bên nhì má ông, giữ lại làn tương đối bơm sâu vào phổi; lúc đó đầy đủ sự ra mắt như vào mơ, Cửa Hàng chúng tôi ai nấy mọi nỗ lực thực hiện phần quá trình của mình trơn tru tru nlỗi cái máy và guồng sản phẩm công nghệ ấy chỉ ngừng chạy lúc bác sĩ trực kiểm điểm chứng trạng người mắc bệnh xong với tulặng cha tiếng lâm tử.

Những ngày tiếp theo, lúc đi ngang cnạp năng lượng chống số hai im re, tôi bước thiệt nhanh hao, không muốn nhớ đôi mắt chậm rãi căng thẳng của ông nhìn tôi, hai con mắt đựng chan một niềm tuyệt vọng.

Trong khoảng tầm thời gian tôi thao tác vị trí trên đây, tôi giao lưu và học hỏi các kinh nghiệm tay nghề mới, không những cho nghề nghiệp và công việc Ngoài ra nhiều chuyện hay, hỗ trợ cho tôi bay được đậm chất ngầu nkhiến thơ, non gàn và cả tin của chính bản thân mình vào làng mạc hội mới, trên vùng đất mới này.

Hồi ấy, đa số bạn xung quanh tôi người nào cũng hợp lý với ung dung cả. Vì tánh phiên bản thiện tại, tôi không xem xét nhiều về đa số sự việc phức hợp vào cuộc sống, chỉ biết chăm chú vào học hỏi, làm việc cần mẫn hăng say để lấy tiền lương về phụ góp mái ấm gia đình.

Còn tthấp tuổi yêu cầu tôi có khá nhiều sức mạnh, thức khuya, dậy mau chóng, dù cho có nhức bệnh cũng ráng sức quá qua hầu như sự. May mang đến tôi, địa điểm tôi làm việc là 1 bệnh viện khét tiếng khó khăn, hi hữu lúc học trò mong mỏi mang đến thực tập với chúng ta cũng chỉ tuyển nhân viên xuất sắc đẹp tuyệt nhất. Nơi trên đây, tôi được bọn họ dang tay đón nhận vào một trong những mái ấm gia đình góp nhóp đa số sắc tộc, các màu sắc da cơ mà thuộc tất cả mục tiêu đó là xoa nhẹ vết thương thơm, làm giảm nỗi nhức mang lại những ai nên mang lại.

Một tín đồ đề nghị với tìm tới với công ty chúng tôi thường xuyên là bà Chao. Bà bị hen suyễn nặng trĩu nên lúc bà không trường đoản cú snạp năng lượng sóc sức mạnh tận nơi thì bà cho với Shop chúng tôi. Nhà bà nghỉ ngơi San Marino, một thị xã đẹp nhất và giàu sang thuộc vùng Los Angeles. Bà là nhạc sĩ dương chũm, tánh tình hiền hòa giản dị và đơn giản, đam mê ca nhạc với mỹ thuật. Trong thời điểm tôi thao tác làm việc với bà, bà dạy dỗ đến tôi biện pháp xếp hình bé chyên ổn, nhỏ cá bởi dây nơ đủ màu. Chúng tôi cột sợi cước rồi treo lên xà nhà. Nhờ núm căn phòng bệnh tình của bà vui miệng như bên giữ trẻ.

Ngoài tiếng loa pchờ thanh của bệnh viện thỉnh phảng phất vang lên từ cửa ngõ thiết yếu, căn chống bà tràn ngập âm tkhô giòn của nhạc truyền thống. Mỗi phiên bản nhạc bà hay nói đến tôi biết: Bản này là “Dạ Khúc” của Chopin, ông ấy người Ba Lan… Bản này là “Symphony #40” của Mozart cùng với giờ nhạc Lúc réo rắt lúc dìu dịu. Thế cơ mà bà ưng ý độc nhất vô nhị là bạn dạng “Bốn Mùa” của Antonio Vivaldi! Vì bà Cảm Xúc thời hạn trôi qua theo loại nhạc và bà tưởng tượng ra được hình ảnh giỏi rất đẹp của thế gian trong những khi bà bị giam hãm giữa những căn chống chật eo hẹp bởi sức mạnh yếu ớt kém của mình.

Bà đến tôi nghe giờ đồng hồ chim hót qua loại âm tkhô cứng của mùa Xuân, sức HOT mạnh mẽ trong nắng Hè có tác dụng tập thể chyên ổn đứng ủ rũ, rồi ríu rít call nhau khi ttách chuyển gió. Mùa Thu mang đến, không khí bước đầu thoáng mát, lá trlàm việc color kim cương rực, các nông gia làm cho liên hoan trong mùa gặt, giờ chân bọn họ khiêu vũ nhót trên đám lá hanh hao. Mùa Đông của Vivaldi bước đầu bằng giờ thì thầm nhẹ nhàng của bông tuyết mong manh, dân làng mạc nấp sau ô cửa, trốn lạnh lẽo mặt lò sưởi, lắng nghe giờ gió với mưa thứ vã ngoại trừ sân…

Bà Chao say sưa giảng dạy đến tôi, mong mang lại tôi được share cùng với bà quả đât diệu huyền của âm nhạc. Nhưng thương ôi, chỉ sau một thời gian ngắn thêm, bà ko vào khám đa khoa nữa cùng tôi chắc chắn rằng bà đang cất cánh theo mẫu lá thu tiến thưởng tuyệt tung biến đổi nhỏng đóa hoa tuyết của Antonio Vivaldi.

Một hôm trên phố đi làm, 5 giờ chiếu sáng, cái xe cọc cạch cũ mèm của mình bị dngơi nghỉ hội chứng, ở mặt đường vào một Quanh Vùng khôn cùng nguy khốn trên hướng Tây Bắc của thị trấn Los Angeles. Tôi lội cỗ mang đến tiệm Seven/Eleven bên cạnh đó, nhờ vào chúng ta điện thoại thông minh điện thoại tư vấn cảnh sát mang lại giúp.

Người công ty tiệm bảo tôi đợi vào tiệm, chớ có ra ngoài cho tới lúc công an tới. Chừng 10 phút ít sau, thấy có loại xe pháo đen White chạy đến, tôi bước ra, trình diễn tự sự với… tín đồ chúng ta dân thì anh ta bảo tôi khóa xe pháo lại, anh ta sẽ chlàm việc tôi cho sngơi nghỉ và rồi sẽ câu xe cộ tôi cho tiệm sửa xe cộ.

Thấy tôi rụt rè anh ta nói rằng tôi quan yếu tại đây lâu bền hơn nữa vì chưng Khu Vực này không an ninh. Lúc ấy tôi bắt đầu chịu trèo lên xe cộ, ngồi ghế trước chứ không bị ngồi băng sau nlỗi mấy ông say rượu hay tội phạm khác. Lúc tôi mang lại sở, chúng ta đồng sự tò mò và hiếu kỳ nhìn tôi bước ra từ cái xe cộ cảnh sát. lúc rõ cthị xã người nào cũng thngơi nghỉ phào yên trung tâm với tình nguyện chsống tôi đi thừa nhận xe sau tiếng rã sở. Hồi ấy, tôi siêu trẻ, nhỏ nhách giống hệt như đứa trẻ con nên được phần đông bạn khôn cùng quyên tâm.

Sau 2 năm, căng thẳng vì chưng tài xế đi làm việc vượt xa tít, tôi xin đổi về một khám đa khoa bự sát nhà. Tôi được gia công trực thuộc vào chống cung cấp cứu vớt. Đây là 1 trong trung chổ chính giữa chấn thương nên đời thao tác làm việc của tôi khôn xiết sinh động. Tôi bắt buộc tiếp xúc cùng với đầy đủ hạng fan, đầy đủ màu da; vui duy nhất là chạm mặt tín đồ toàn quốc. Đa số nói giờ Việt cùng tôi tha hồ làm thông ngôn viên đến các các cụ thế hoặc những người dân vừa nhập cư. Không còn những contact thân mật cùng với người bị bệnh nhỏng khi tôi làm bên trên vùng Altademãng cầu nhưng tôi cũng share những niềm vui nỗi buồn với những người mắc bệnh cho dù chỉ trong vài tía tiếng nđính ngủi.

Hôm ấy, tất cả một cảnh sát viên bị thương thơm vơi. Vì làm việc vào đội chuyên viên cấp cho cứu vãn, tôi phải luôn luôn luôn xuất hiện Lúc gồm người bị thương thơm được gửi vào đó. Nhìn fan dịch mắt nhắm xay phương diện nhăn uống nhó cụ cự cùng với lốt tmùi hương trên vai tôi thấy anh quen thuộc lắm. Nghe giờ tôi gọi, anh mlàm việc góc nhìn, góc nhìn lóe lên một tia sáng vui tươi, dù nhức anh lên tiếng: “I knew who you are!” Tôi mỉm cười: “Yes, you saved me once before, now it is time for me khổng lồ return the favor!” Anh lặng trung ương nhắm mắt sinh sống sau mũi dung dịch ngăn ngừa cơn đau với ngoan ngoãn ở lặng đến chuyên viên quang quẻ tuyến đường làm việc.

Vài hôm tiếp đến, tôi lên chống bệnh viếng thăm anh, anh trông có vẻ khỏe khoắn hơn những, môi nnghỉ ngơi nụ cười khi phân biệt bạn thăm dịch. Bên cạnh chóng, một tín đồ thiếu nữ trẻ cũng chú ý tôi mỉm cười:

-Cám ơn cô, Gary nhắc đến tôi nghe về cô rồi, và Gary nói rằng trông cô hiện nay không thể giống 12 tuổi nữa!

Tôi cười xòa:

-Cám ơn nhé ông cảnh sát, nếu như tôi còn hệt như xưa thì chắc hẳn người bị bệnh sẽ không mang đến tôi giúp chúng ta đâu.

Sau mười mấy năm thao tác bên Quanh Vùng fan lớn, tôi đảo sang khu snạp năng lượng sóc trẻ thiếu thốn tháng. Cuộc đời lắm nỗi thăng trầm, bi quan vui đủ cthị trấn. Từng Ngày là 1 bức ảnh của cuộc sống, không ngày nào kiểu như nhau cả. Có cơ hội vui miệng hân hoan ôm bên trên tay một đứa tphải chăng bụ bẫm hồng hào, khóc khổng lồ điếc cả tai; có những lúc tyên ổn đập loàn xà ngầu đợi chờ đứa bé xíu non nớt thiếu thốn mon rồi mang cả tâm mức độ mình cấp cứu vãn thân thể nhỏ bé phỏng xanh lướt vừa nguyện khẩn khoản mang đến khá thsinh hoạt mong manh bước đầu cuộc sống. Có thời điểm ủ dột bi tráng nhức nhìn bạn sản phụ ôm loại thân thể bé bỏng tí lạnh mát vào lòng cùng với phần đa chiếc lệ tuôn tràn bên trên má. Sau ngay sát bốn mươi năm thì tôi ngủ vấn đề, về vui trúc điền viên.

Hôm qua, bà đồng bọn Annette Chiu của tớ vừa mới qua đời vày bị truyền nhiễm COVID-19. Bà còn lại vào tôi một niềm trống vắng vẻ với đìu hiu nặng nề tả. Bà là tín đồ gốc China, du học sinh cuối những năm 1960. Chồng chết sớm, bà đi làm việc mài miệt nuôi tư người bé thành tài; tiếp nối bà đổi mới một thợ chụp ảnh khét tiếng. đa phần năm chúng tôi thuộc tnúm phyên và in hình cùng nhau, rồi tôi dẫn bà về cả nước đùa. khi vẫn lớn tuổi, bà ko hay đi ăn tiệm và đi du ngoạn nữa thì Shop chúng tôi tốt ghé đến thăm bà, có theo những thức ăn Việt bà mê thích. Lần nào từ bỏ giã, bà cũng rơm rớm nước mắt nhìn theo. Quay mặt ra đi tôi cũng do dự phân vân lần này còn có buộc phải lần cuối giỏi không? Rồi một ngày…

Đời họ thật là ngắn ngủi! lúc còn ttốt chắc không có khá nhiều tín đồ nghĩ về ngợi về điều này. Tuy đời sống nđính thêm mà lại đời ai cũng đáng sống cả. Dù chia sẻ thêm một ngày và để được thấy màu sắc của cỏ hoa, âm tkhô hanh vào cuộc sống, cảm giác làn gió mơn man trên má, giọt mưa lanh tanh trên bàn tay, đừng quên hồ hết giọt lệ mặn, ấm bên trên môi khi nghe tới nhạc sĩ Võ Tá Hân khẩn khoản: “Ví nhưng mà nhỏ thay đổi thời gian được. Đổi cả thiên thu tiếng bà mẹ mỉm cười.”

Hãy sống vui bởi đời người nào cũng đáng sống cả. Dù có trở ngại, cực khổ khó giỏi phấn khởi sung sướng, tối thiểu bọn họ cũng vẫn tồn tại sống bên trên cuộc đời này, cho nên vì thế đối với tôi, “all lives matter.”

Trong lúc chat chit gần đây cùng với Evan, tôi nhìn vào mắt nó: “Evan, bà ngoại ước muốn con suy nghiệm về hầu hết điều bà vừa kể…”

Trong ánh mắt greed color lá non của Evan, gần như tia sáng lộng lẫy lúc rạng đông lóe lên khôn xiết dịu dàng. (Tôn Nữ Thu Nga) 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Đường chỉ tay của vợ chồng có giống nhau không

  • Ban nhạc không mặc đồ có một không hai

  • Tại sao alan walker lại hát giọng nữ

  • Jong hyun “bơ” yura khi không ghi hình

  • x

    Welcome Back!

    Login to your account below

    Retrieve your password

    Please enter your username or email address to reset your password.